Li Vẫn Long Quân hơi mỉm cười, cư nhiên lại ngồi xuống, thản nhiên nói:
- Không sao, nếu như ngay cả kí ức cũng không có vậy chỉ sẽ càng thêm thống khổ.
Vô Ưu lão quỷ lắc đầu:
- Cũng không chắc, nói không chừng là chính ngươi muốn bản thân quên đi thì sao.
Mới vừa rồi hai người này còn đánh nhau kịch liệt mà lúc này lại giống như bạn cũ lâu ngày không gặp mặt đang tâm sự với nhau, chỉ là mây đen trên đỉnh đầu đã bao phủ đầy trời, con ngư long hai đầu kia thì nửa chết nửa sống, chỉ còn hơi thở thoi thóp.
Vô Ưu lão quỷ nhìn chằm chằm vào Li Vẫn Long Quân, chậm rãi mở miệng nói:
- Ngươi có còn nhớ năm đó ngươi thiết lập kết giới này như thế nào không?
Li Vẫn Long Quân lắc đầu:
- Ngươi cứ nói đi, ta đã không nhớ rõ cái gì nữa.
- Hừ, vậy ngươi thật sự đã quên Long Nữ rồi sao?
- Long Nữ?
Li Vẫn Long Quân nhíu mày, lại lần nữa lắc đầu:
- Cái tên này hình như có chút quen thuộc, hơn nữa còn có một loại cảm giác không nói nên lời……
Vô Ưu lão quỷ hung tợn nói:
- Vậy ngươi nghe cho kĩ đây, Long Nữ chính là người năm đó bị ngươi làm cho tức giận, nên đã phong ấn lại Thanh Minh Giới. Ngươi đúng thật là ngu xuẩn, ngu ngốc, nếu như ngươi thật sự đã quên hết vậy thì ta đây sẽ nói lại cho ngươi một lần……
Giọng nói của Vô Ưu lão quỷ tràn đầy hận ý, hắn nói với Li Vẫn Long Quân, ngàn năm trước, Li Vẫn Long Quân, còn có Vô Ưu Long Nữ, vốn là hai con thiên long của sông Vô Ưu này.
Vô Ưu Long Nữ, thời điểm tôi nghe đến cái tên này thì trong lòng liền khẽ động. Bất quá tôi cũng không ngắt lời, An Hồ Tử cũng không biết từ khi nào đã lặng lẽ qua đây. Vì thế chúng tôi cùng nhau ngồi xuống, nghe Vô Ưu lão quỷ nói về chuyện quá khứ……
Rất lâu trước kia, ước chừng khoảng mấy ngàn năm trước, khi đó Thanh Minh Giới và Minh Giới đều là những nơi tĩnh mịch, còn có một dòng sông Vô Ưu chậm rãi chảy xuôi, chính là đầu nguồn sông Vong Xuyên của Minh Giới.
Nước sông Vô Ưu này vốn là ở vạn năm trước, được các vị thần đưa tới từ Thiên Hà. Khi đó giữa sông liền xuất hiện hai con thiên long, một con là Long chi cửu tử- Li Vẫn, còn một con khác là một tiểu long vô danh.
Lúc ấy, Li Vẫn vốn là phụng mệnh đến đây để trấn thủ sông Vô Ưu. Nhưng sau đó, hắn phát hiện ra còn có một con tiểu long lặng lẽ chạy đến đây theo dòng chảy Thiên Hà, vì thế rất là tức giận, muốn bắt con tiểu long kia trở về Thiên Hà.
Hai người có đánh nhau vài lần, tiểu long đâu phải là đối thủ của Li Vẫn nên chưa bao giờ chịu giao đấu chính diện với Li Vẫn, mà là lặn ở giữa sông Vô Ưu, cùng Li Vẫn một người đuổi một người trốn, bắt đầu một cuộc chiến truy đuổi gần ngàn năm.
Nói về bản lĩnh đương nhiên là Li Vẫn mạnh hơn rất nhiều, nhưng mà Li Vẫn là phụng thiên mệnh mà đến, cho nên có một điều phải kiêng kị, đó là không được phép vào trong sông Vô Ưu. Li Vẫn nhớ rõ lệnh cấm này, nên chưa bao giờ vào trong sông Vô Ưu cả. Vì thế tiểu long kia liền chiếm ưu thế, thời điểm chạy trốn thì chỉ cần nhảy vào trong sông Vô Ưu là sẽ an toàn.
Trong ngàn năm đó, Li Vẫn chưa từng có lần nào chiếm được tiện nghi từ con tiểu long đó, cơ hồ mỗi lần đều phải nhìn sông mà than thở. Hắn vô cùng buồn bực, vì thế nên hắn đã trở lại Thiên Hà, mượn các vị thần pháp bảo Trảm Long Toa, muốn đem con tiểu long gây sự kia bắt lại.
Thời gian hắn đi về đã mất hơn trăm năm. Hắn vô cùng tin tưởng lần trở lại Thanh Minh Giới này sẽ tìm được hành tung của con tiểu long, hơn nữa tại thời điểm tiểu long muốn chạy thoát, hắn sẽ sử dụng Trảm Long Toa, khóa lại nguyên thần của tiểu long khiến cho nó không thể trốn được nữa.
Tiểu long kia quả nhiên không thắng nổi pháp bảo của thần, chỉ có thể giãy giụa thống khổ ở dưới uy lực của Trảm Long Toa. Nhưng mà ngay lúc Li Vẫn muốn hạ sát thủ thì tiểu long đột nhiên chậm rãi hóa thành một thiếu nữ trẻ tuổi.
Tiểu long kia hóa thành thiếu nữ, khoác lên mình một bộ bạch y bằng lụa mỏng, phảng phất giống như là đặt mình trong sương khói vậy, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, trong trẻo nhưng lạnh lùng như tuyết, đây tuyệt đối là một tuyệt thế mỹ nữ.
Chỉ thấy biểu tình nàng ta bi thương, nhu nhược đáng thương ngã trên mặt đất, hai hàng lông mày nhíu lại, nhìn Li Vẫn. Tuy rằng nàng ta không nói gì cả cũng không có cầu xin tha thứ, nhưng trong nháy mắt Li Vẫn cơ hồ đã bị thiếu nữ khuynh thành này mê hoặc, tay không tự kìm được mà buông xuống, tiến lên hỏi tên của tiểu long.
Đôi mắt tiểu long rưng rưng, khẽ cắn môi, khiến cho tim Li Vẫn đập loạn lên, sau đó tiểu long kia lại bật cười, nói với Li Vẫn:
- Ta vốn không có tên, bất quá sau này ngươi có thể gọi ta là Vô Ưu Long Nữ.
Li Vẫn còn đang định nói chuyện, nhưng tiểu long này lại nhân cơ hội đó nhảy dựng lên, hóa thành ngọc long, lập tức nhảy vào giữa sông Vô Ưu, dáng người mỹ lệ xoay chuyển hai cái trong sông Vô Ưu, phun một đống bọt nước về phía Li Vẫn sau đó liền biến mất không thấy đâu.
Li Vẫn si ngốc nhìn sông Vô Ưu, Trảm Long Toa trong tay đã rơi xuống đất từ khi nào không biết.
Từ đó về sau, Li Vẫn liền yêu tiểu long tự xưng là Vô Ưu Long Nữ này. Mỗi ngày hắn đều chạy đến bờ sông Vô Ưu, hy vọng có thể nhìn thấy Vô Ưu Long Nữ, nhưng Vô Ưu Long Nữ vẫn rất cảnh giác hắn ta, cùng lắm chỉ ngoi đầu lên trêu đùa Li Vẫn một phen, chưa bao giờ nói thêm cái gì với hắn cả.
Li Vẫn lại rất hưởng thụ loại cảm giác này, khi đó hắn cảm thấy chỉ cần mỗi ngày có thể nhìn thấy Long Nữ ở bờ sông Vô Ưu, thậm chí để cho nàng phun mình một thân bọt nước, hắn cũng đã cảm thấy hạnh phúc vô cùng, khi đó hắn nghĩ rằng như vậy là rất hạnh phúc rồi……
Nếu có thể, hắn nguyện ý cả đời đều sống trong bọt nước của Long Nữ, chơi đùa với nàng, không bao giờ tách ra.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Vô Ưu Long Nữ ở giữa sông Vô Ưu tu luyện ngàn năm, Li Vẫn liền ở bờ sông Vô Ưu canh giữ ngàn năm.
Sau đó có một ngày, Long Nữ bỗng nhiên ló đầu ra giữa sông, tò mò hỏi Li Vẫn:
- Mỗi ngày ngươi đều canh giữ ở bờ sông như vậy, chẳng lẽ một hai phải bắt được ta sao?
Nàng hỏi rất là ngây ngô, Li Vẫn nhịn không được nở nụ cười, hắn làm ra vẻ hung ác nói:
- Không sai, ta nhất định phải bắt lấy nàng, ta muốn nàng cả đời đều trốn không thoát khỏi lòng bàn tay ta.
Long Nữ cũng cười, cười thực vui vẻ, nàng chớp chớp mắt, chỉ vào không trung nói:
- Nếu như ngươi muốn bắt lấy ta cả đời, vậy giúp ta đem Thiên cung dọn xuống đây có được không?
Li Vẫn khó hiểu, Long Nữ liền nói, ngày đó nàng là vô tình từ Thiên Hà mới tới được nơi này, nhưng sau đó Thiên Hà đóng cửa, nàng không thể trở về. Ở đây lâu ngày, nàng rất nhớ cảnh tượng ở Thiên cung, nàng nói với Li Vẫn, nếu có thể tại thế giới không có ánh sáng này nhìn thấy ngọc thụ quỳnh hoa của Thiên cung, nhìn thấy cỏ xanh nước biếc thì thật là tốt biết bao.
Nàng vừa dứt lời liền thở dài, ánh mắt mang theo nỗi buồn vô tận, sau đó lại lặn vào trong nước sông.
Đây là lần đầu tiên nàng tâm sự với Li Vẫn. Sau khi nàng đi, Li Vẫn liền thầm hạ quyết tâm, nhất định sẽ để cho Long Nữ nhìn thấy cảnh tượng Thiên cung một lần nữa.
Hắn là người thủ hộ Thanh Minh Giới, cũng là chúa tể của Thanh Minh Giới. Bắt đầu từ ngày đó, hắn liền không tiếc hao phí rất nhiều pháp lực, với ý định thay đổi Thanh Minh Giới thành dáng vẻ của Thiên cung.
Nhưng mà nơi này và Minh Giới là một thể, muốn biến thành dáng vẻ của Thiên cung, nói thì dễ làm lại khó. Đừng nói là một Li Long nho nhỏ như hắn, cho dù là thần tiên trên đó cũng khó mà thực hiện được. Nhưng mỗi khi Li Vẫn nhớ tới bộ dáng buồn bã của Long Nữ liền thấy khó chịu, hắn không ngừng bận rộn, bắt đầu từ một cây cỏ, từng chút một thay đổi Thanh Minh Giới.
Hắn bận rộn gần ngàn năm, cuối cùng Thanh Minh Giới cũng có một chút dáng vẻ của Tiên giới. Hắn cao hứng tìm Long Nữ. Long Nữ thấy cảnh tượng này cũng rất là kinh ngạc và cao hứng, nhưng mà Long Nữ chỉ cao hứng được một lát, rồi lại thở dài nói, nơi đây lúc nào cũng là một mảnh tối tăm, đen kịt, quanh năm đều là sương mù, dù có cảnh vật của tiên cảnh nhưng lại không là phải tiên cảnh.
Long Nữ nói xong, lại lặn xuống giữa sông.
Li Vẫn gãi đầu, hắn nhìn sương đen đầy trời, tinh thần lại hăng hái lên, lại bắt đầu đi dọn dẹp đống sương mù này.
Chỉ là sương mù U Minh này lại là nhất thể với Minh Giới, vĩnh viễn sẽ không thể xua tan. Bên này hắn cố hết sức để rửa sạch tạo thành một mảnh trời quang, thì sương mù U Minh bên kia lại thổi lại đây, cứ lặp lại như thế, tốn bao nhiêu công sức của hắn nhưng đổi lại nửa điểm tác dụng cũng không có.
Lại một ngàn năm trôi qua, trong một ngàn năm này, mỗi ngày Li Vẫn đều rất bận. Thời điểm hắn mệt mỏi sẽ chạy đến bờ sông Vô Ưu, ngẫu nhiên sẽ thấy được Long Nữ. Chỉ là lúc này Long Nữ đang tu hành ở đáy sông Vô Ưu nên rất ít khi đi ra, nên căn bản là không biết những việc mà Li Vẫn đã làm. Nàng chỉ cảm thấy rất kỳ quái, Li Vẫn luôn đi cùng bộ dáng khí phách uy vũ, sao bây giờ lại trông mệt mỏi như vậy?
Li Vẫn vì muốn Long Nữ có thể cười vui vẻ, đã dốc hết toàn lực, nhưng cuối cùng hắn phát hiện bản thân mình vẫn không thể làm được. Hắn có chút nản lòng đem toàn bộ mọi chuyện nói cho Long Nữ, nhưng mà lúc này Long Nữ lại nói với hắn mình phải rời đi.
Li Vẫn kinh ngạc hỏi Long Nữ muốn đi đâu. Long Nữ nói, nàng ở giữa sông Vô Ưu đã tu luyện đến viên mãn, cảm nhận được oan hồn giữa sông càng ngày càng nhiều, chúng nó khổ đến nỗi không nói thành lời. Nàng muốn đến Minh Giới, để giúp những oan hồn không thể thoát ly bể khổ kia một lần nữa có thể bước lên con đường luân hồi.
Li Vẫn có chút ngây người, hắn hao phí thời gian mấy ngàn năm, vì Long Nữ tạo nên một thế giới mới, nhưng đến cuối cùng, Long Nữ sau khi tu luyện thành công cư nhiên lại muốn rời khỏi hắn?
Li Vẫn đau khổ níu giữ, Long Nữ lại khuyên hắn không cần vì mình mà làm mấy việc ngốc nghếch đó, muốn hắn tu luyện thật tốt, tương lai có thể phi thăng lên Thiên giới, làm một Thiên Long chân chính.
Li Vẫn lại không chịu nghe theo. Mọi nhiệt tình và tâm tư của hắn cơ hồ đều là vì Long Nữ, như thế nào cam lòng để cho Long Nữ rời đi, một mình đến Minh Giới nguy hiểm kia?
Do đó hai người xảy ra tranh chấp, Long Nữ tức giận bèn lặn vào giữa sông không đi ra nữa.
Li Vẫn chờ ở bờ sông nhưng không được đáp lại. Hắn càng ngày càng nóng nảy, nhìn thế giới mà mình kiến tạo cho Long Nữ ngay nửa điểm tác dụng cũng không có, hắn vô cùng tức giận, bắt đầu phát tiết khắp nơi, muốn phá nát thế giới này, cái gì mà ngọc thụ quỳnh hoa, cái gì mà cỏ xanh nước biếc, cái gì mà cảnh tượng Thiên cung, tất cả cũng chỉ là hư vô.
Lúc này ngay cả Long Nữ cũng không khuyên được hắn. Hắn như là nổi điên lên vậy. Cuối cùng vào một ngày nọ, Long Nữ lặn xuống sông, lặng lẽ rời khỏi sông Vô Ưu, đi về Vong Xuyên của Minh Giới……
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo